BA Q BÁN NHÀ
Hôm nay ba Q tìm mình nhờ hỏi đăng báo bán nhà. Trông ba Q phờ phạc, mệt mõi. Ba cho biết Q mới ghép tủy được 1 ngày. Trước mắt phải bán nhà để giải vay ngân hàng, rồi tìm cái nhà bé hơn. Tiền điều trị cho Q bằng phân nửa căn nhà đang ở.
Mình đã nghe rất nhiều câu chuyện bán nhà của phụ huynh để có tiền cứu chữa cho con. Nhưng nhiều câu chuyện đau xót khi mà nhà không còn mà con cũng không còn. Những phụ huynh trải qua quá trình mất tài sản, mất con họ thấy trên đời này chẳng thứ gì là quí giá nữa. Họ nhìn cuộc đời bằng con mắt bình thản. Họ xem thường thói se sua, bon chen…
Q đã phẩu thuật, Q đã điều trị hóa chất xong phác đồ, nhưng bệnh của Q vẫn không khỏi. Những cơn đau quật ngã Q. Mẹ Q giã gừng bỏ vào khăn chườm hòng nhờ cái nóng của gừng làm dịu đi cơn đau. Nhưng cái đau của Q nằm ở tận trong xương tủy chẳng thứ gì có thể chặn lại. Bác sĩ UB cũng bó tay với Q.
Ba mẹ Q quyết định đưa Q sang Singapore. Theo ba Q thì tình hình khá lên thấy hẵn và hôm qua Q đã được ghép tủy. Nhưng bù lại kinh phí điều trị khổng lồ khiến gia đình phải bán nhà…
Nhớ hoài ngày nào ba Q điện thoại cho mình: “Tôi không nhờ chương trình UMCT giúp tiền, chỉ mong cô Oanh đến với con tôi. Nó đang ở tuổi vị thành niên, nó không nghe cha mẹ khuyên bảo nữa, nó biết bệnh sẽ chết và không chịu điều trị nữa, nó cần người trò chuyện…”.
Mình hiểu hơn nữa Q còn là một vận động viên, cái chân chạy suốt, nay bị nằm một chỗ nhìn đồng đội của mình đấu giải cấp quốc gia. Tâm lý khó chịu, bức bối đè nặng lên Q.
Các bé nhỏ xíu hồn nhiên, vô tư. Nhưng với các bé 10 tuổi trở lên ý thức được căn bệnh nguy hiểm, biết một ngày sẽ ra đi…các bé sống co cụm, trầm uất. Đó là điều mình trăn trở rất nhiều. Cần lắm một lực lượng tình nguyện có kỹ năng về tư vấn tâm lý để làm bạn thân chia sẻ với các bé.
Blog To Oanh Oanh (30-4-2010)