Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời
 VÌ BẠN, VÀ XỨNG ĐÁNG HƠN 
Thành viên
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 25 Tháng 7 2008, 01:31
Bài viết: 20
Gửi bài VÌ BẠN, VÀ XỨNG ĐÁNG HƠN




Tôi lỡ mất dịp gặp bạn vào một buổi chiều cuối năm. Những bộn bề, công việc ngày giáp tết khiến tôi không thể cùng anh Việt đến thăm bạn. Đọc những dòng anh viết về bạn, tôi hiểu rằng, những hy vọng đã rất mong manh.

Phạm Duy Tùng – cái tên không còn xa lạ, cái tên vẫn sẽ được nhắc đến và giữ mãi trong lòng mọi người. Bạn là tấm gương về niềm tin và nghị lực sống, về lòng dũng cảm và sự nỗ lực không ngừng cho ước mơ, cho ngày mai. Tôi phục bạn không chỉ vì bạn đã vượt qua nỗi đau bệnh tật, sống hiên ngang và xứng đáng. Không chỉ vì bạn đã cắn răng đến phòng thi tốt nghiệp, dù đã được đặc cách miễn thi – “12 năm trời, không có kì thi nào con không vượt qua được. Xin mẹ cho con đi thi, rồi còn sẽ vào bệnh viện”. Không chỉ vì bạn đã đậu ĐH Kinh tế, vẫn đi học mỗi ngày với cái chân sưng to và mái đầu trọc vì hóa trị. Mà còn vì bạn vẫn mỉm cười, vẫn tươi vui trong những ngày tháng cuối của cuộc đời. Sự can đảm ấy mấy ai có được?

Xem Clip về bạn. Trước mắt tôi không phải là một bệnh nhân ung thư gần như vô vọng. Tôi thấy một chàng trai với gương mặt sáng, đôi mắt hiền và đầy hoài bão. Tôi thấy được một tương lai đang chờ đợi, tôi thấy tài năng và sự cống hiến bạn sẽ đạt được. Tôi còn thấy một nhân cách đáng ngưỡng mộ, một người con hiếu thảo. “Em không sợ đau, chỉ sợ mẹ khóc”. Có nhiều người cũng như tôi, cầu nguyện cho một điều kì diệu dành cho bạn.

Đêm, nghe tin bạn mất sau cái Tết cuối cùng bên gia đình. Tôi lặng đi, dù đã chuẩn bị trước cho mất mát này. Cuộc sống vẫn khắc nghiệt như thế, đôi khi, những gì tươi đẹp bị tước khỏi ánh bình minh một cách tàn nhẫn. Sẽ có nước mắt, nuối tiếc, và nỗi đau. Nhưng tôi mong, và tôi tin, bạn đã có những ngày tháng cuối cùng thật bình yên, đã nở những nụ cười.

Bạn đã chiến đấu, và đã chiến thắng. Không phải trước cái chết, mà với những gì bạn tin tưởng, với những ý nghĩa sống cao đẹp nhất. Câu chuyện của bạn sẽ không mất đi, mà sẽ tồn tại mãi với những ai đã biết đến, với những ai đang lạc lõng và phí phạm thời gian của đời mình. Ai cũng phải chết một lần, điều quan trọng không phải thời gian họ sống bao lâu, mà là cái cách họ được nhớ đến trong tim mọi người. Bạn sẽ được nhớ đến với tình yêu thương, là động lực, nguồn cổ vũ cho những người trẻ vượt qua khó khăn, chán nản, để biết quí trọng từng giây phút, từng tháng năm được sống trên cõi đời.

Gửi lời tạm biệt và cảm ơn đến bạn. Chân thành. Tôi đã học được nhiều điều từ bạn, dù chúng ta chưa và sẽ không bao giờ gặp nhau. Có những điều người ta không thể lựa chọn, như được sinh ra và mất đi. Người ta chỉ có thể lựa chọn được cách sống, thái độ sống để không phải hối tiếc khi ra đi. Bạn đã sống một cuộc đời xứng đáng. Và tôi, vì bạn, sẽ cố gắng từng ngày để xứng đáng hơn.

Tạm biệt!


21 Tháng 2 2010, 21:08
Xem thông tin cá nhân
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời


Bạn không thể tạo chủ đề mới.
Bạn không thể trả lời bài viết.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
cron


Powered by Clicky Web Analytics